Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2022

114- KÝ ỨC TUỔI THƠ

 KÝ ỨC TUỔI THƠ

28/11/2021
Tôi sinh ra trong một gia đình nghệ thuật . Ba tôi ngày còn trẻ cũng là thầy dạy nhạc .
Ba nói : đời ba quá khổ , cha mất sớm khi ba lên 5 tuổi , bà nội con phải gồng gánh nuôi 3 đứa con trong một hoàn cảnh rất là khốn khó , bây giờ Ba phấn đấu cho con cuộc sống không giàu có nhưng cũng không để con quá khổ …
Ba tôi dạy : Con gái phải biết “ Cầm, Kỳ ,Thi , Họa ” nhưng từ nhỏ tôi đã bộc lộ năng khiếu vẽ và học tốt về môn văn nên ba tôi đầu tư tôi về âm nhạc , ngoài ra chiều lại là ông đem bàn cờ tướng ra tập tôi đánh …
Thời kỳ bao cấp GĐ tôi làm đủ việc việc để cho tôi được ăn học đến nơi đến chốn … Tôi còn nhớ năm tôi lên 13 tuổi tầm 1979, Ba tôi có cho thuê dàn nhạc và ba tôi đánh nhạc phục vụ văn nghệ ở một địa phương bây giờ người ta gọi là xã Tam Mỹ ( xã Kỳ Sanh cũ )
Đêm đầu tiên đoàn hát ít khách, Ba tôi mới bảo ban tổ chức là thông báo cho dân biết là tối mai có một em bé 13 tuổi sẽ phục vụ đàn mở màn đêm văn nghệ phục vụ cho bà con, không biết trong đó giới thiệu thế nào rồi còn ba tôi lại về bắt tôi lấy đàn ra luyện và tối nay đi trình diễn với ba . Trời ơi ! hồi giờ chỉ có tập thôi mà lại chưa bao giờ đánh ghita điện vì tôi đứng còn thấp hơn cây đàn, ấy vậy mà tôi phải tập đánh cả ngày tối lại đã mệt mà còn ngồi lên xe honda 67 cho ba chở đi xa hơn 40 cây số, đến nơi tôi ê ẩm cả người , vừa mệt , vừa lo , vừa run trước đám đông ( người xem lấn lên cả trên sân khấu) , người tôi bắt đầu mệt mỏi, đoàn hát xúm vô lo cho tôi khỏe để lên trình diễn … Rồi cuối cùng tôi cũng hoàn thành xong phần mở màn . Tôi rất mừng và ba tôi lại mừng hơn vì tôi không làm “ toang ” để Ba mất mặt😃😃😃 .
Vậy là năm sau ba tôi nộp đơn cho tôi vào trường quốc gia âm nhạc Huế , tôi đã đỗ vào trường năng khiếu… , còn mấy ngày nữa là tôi lên đường ba tôi mới nói với má, má tôi khóc nhiều lắm , má nói : “ Nó còn quá bé chưa biết giặt dủ giờ để đi một mình làm sao nó sống nổi , ông giết tui trước đi rồi hãy cho nó học để tôi khỏi thấy cảnh bỏ con ” Đúng là giọt nước mắt đàn bà có hiệu nghiệm thật, cuối cùng Ba tôi lại rút đơn và để tôi ở nhà . bây giờ nhớ về dĩ vãng tôi chợt bật cười , ấy vậy mà giờ đây : “Tôi ca không hay , tôi đàn nghe cũng dở “ đó quí Zị🤣🤣🤣
Ý Tôi kể dông dài vì hôm nay bên cây đàn là thật chứ không phải làm màu để nhớ lại một thời hằng đêm ngủ gục vì nó .
Có thể là hình ảnh về 1 người, đang đứng, cây và ngoài trời
Bạn, Minh Đoàn, Quê Lạc Viên và 247 người khác
208 bình luận
Thích
Bình luận
Chia sẻ

208 bình luận

Xem 46 bình luận trước

113- VỀ TRƯƠNG 20/11/2020










 

112- HỒN QUÊ XỨ QUẢNG








 

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2021

110. TÂM TRẠNG MÙA COVITD

TÂM TRẠNG MÙA COVITD
Tháng tám về sao lòng vẫn buồn tênh
Trời vào Thu, lệ sầu hoen khóe mắt
Vạn vật đắm chìm dường như lụi tắt
Nước mắt này dành khóc mối tình chung.
Cũng lâu lắm rồi tôi không được chia sẻ trên fb những điều mình yêu thích như : những đóa hoa mình đã trồng ,Những phong cảnh tạo dựng, những bài thơ cóc nhảy, được nghe những bản hòa tấu nhẹ nhàng vào mỗi buổi sáng, đắm mình trong bản nhạc thiền hay thỉnh thoảng vui vui cũng tự sướng vài tấm ảnh… Thay vào đó thời gian lúc dành cho những tin về covid trong và ngoài nước, thầm mong những ca nhiễm được hạ dần trong từng ngày nhất là ở TP Hồ Chí Minh nơi các con tôi đang ở haizz haizz haizz .
Tôi cứ mông lung lo sợ mọi điều đã dẫn tôi đi xa hơn về những mặc định về cuộc sống nơi trần thế : vô thường, cõi tạm . Nhưng dù sao sự xác định vô thường ,cõi tạm ấy cho ta được bao nhiêu ngày khi được hiện hữu nơi trần thế nầy ta cũng phải theo qui luật, dù được sống một ngày những phải sống cho nghĩa của ngày đó, phải trách nhiệm lo toan chính vì vậy cuộc sống trong bể khổ nầy lại chồng chất lên nhau.
Qui luật tạo hóa theo thứ tự : Sanh – Lão – Bệnh – Tử . Trong giai đoạn nầy đã “đặt cách “ Sanh – Bệnh – Tử và sự mong ước được Sanh thuận , Tử yên cũng không còn. Ôi cuộc đời nầy đã khổ càng thêm khổ…
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu, Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ( Truyện kiều – Nguyễn Du )
Bây giờ trời cũng đang chuyển mình vào tháng tám , bình thường như mọi năm cũng bầu trời nầy ta thấy sự giao chuyển dần cái nóng của Hạ để mang đến những làn gió Thu mát rượi rồi những lá vàng nhẹ nhẹ bay xa hoài quyện vào tiếng chim khách réo rắt và các chú chim phướng bay về tíu tít, hoa lá cỏ cây vẫn đơm hoa còn nhiều hơn mọi năm ,vườn nhà tôi luôn rộng mở và đón các chú chim nhỏ ấy, nhưng với tôi giờ nầy không còn cảm xúc nào để đón nhận những vị ngọt ngào, vui tươi mà thiên nhiên ban tặng . Tôi cảm giác cái nắng nóng thật kinh khủng cả thiên nhiên và lòng người , những làn gió mang lại rát cả da thịt , không biết tránh ở đâu, vườn cây mát rượi không che nổi cái nóng rát bỏng nầy. Không gian, thời tiết, dịch bệnh...sóng gió hồng trần nổi dậy … Ngồi đây tôi vẫn cảm nhận được hàng ngàn đội ngũ y bác sĩ mặc đồ bảo hộ trong tiết trời nầy, hàng nghìn các anh công an, Bộ đội,tình nguyện viên … xông vào chiến trận, nước mặt tôi lăn dài.
Tôi chỉ biết khuyên các con tôi hãy giữ mình con nhé điều cần nhất hiện nay trong vùng dịch để các anh chị em đang làm nhiệm vụ sớm về với gia đình. Đất nước thái bình , con người an lạc , cuộc sống trở lại an vui , lòng người phấn chấn và riêng mình không xem bảng tin covid nữa mà thay vào đó mỗi tối được giao lưu với bạn bè cùng một giấc ngũ ngon.
Bạn, Minh Trí, Quê Lạc Viên và 206 người khác
101 bình luận
Thích
Bình luận
Chia sẻ